hạn chế, đình chỉ, hoặc ngăn cản quan hệ kinh tế, thương mại của một nước, một nhóm nước hoặc một tổ chức quốc tế đối với một nước hay một nhóm nước nhất định. CV từng phần hoặc toàn bộ đối với việc xuất hoặc nhập khẩu tất cả hay từng loại mặt hàng, vũ khí, ngoại tệ, thông tin, khoa học - kĩ thuật, từng lĩnh vực hoạt động kinh tế, thương mại... là biện pháp để cưỡng chế và gây sức ép chính trị, kinh tế, tài chính. Hiến chương Liên hợp quốc thừa nhận biện pháp CV, kể cả CV tập thể đối với những nước bị coi là đe doạ hoà bình, an ninh quốc tế. CV có thể được tiến hành cả trong thời chiến và thời bình.
Từ 1951, Quốc hội Hoa Kì đã thông qua Luật kiểm soát phòng thủ chung (tk. Luật chiến đấu; được bổ sung bởi Đạo luật năm 1979): cấm cung cấp và xuất khẩu từ Hoa Kì các "vật liệu quân sự" sang các nước xã hội chủ nghĩa; ngừng viện trợ quân sự, kinh tế và tài chính cho các nước cung cấp hoặc vận chuyển các vật liệu chiến lược sang các nước xã hội chủ nghĩa. Thông qua Uỷ ban Phối hợp về Kiểm soát Thương mại (COCOM), Hoa Kì thúc đẩy các đồng minh, chủ yếu là các nước khối NATO và Nhật Bản, mở rộng CV đối với các nước xã hội chủ nghĩa. Năm 1973, CV dầu lửa do các nước Arập áp dụng đối với các nước ủng hộ Ixraen, trong đó có Hoa Kì.
Thời kì 1980 - 81, Hoa Kì đã CV bán ngũ cốc cho Liên Xô với lí do Liên Xô đưa quân vào Apganixtan. Sau khi Irăc tấn công Kôoet (2.8.1990), Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc đã thông qua một loạt nghị quyết CV đối với Irăc. Với Cuba và Việt Nam, Hoa Kì thi hành lệnh CV hầu như hoàn toàn. Từ tháng 2.1994, lệnh CV với Việt Nam đã được bãi bỏ; tháng 3.1998, lệnh CV đối với Cuba được bãi bỏ một phần.